Tập 2: Đóa hoa đào trong đoàn kịch là bảo bối của soái ca

3 Views
Published
Tác giả: Hạ Đoan
Văn án:
Năm 1985, khu tập thể của xưởng quân sự đón một cô bé rất xinh xắn. Tám tuổi rưỡi, trắng trẻo, xinh xắn, được gửi nuôi ở nhà họ Hạ, mọi người đều gọi cô bé là cô út.
Trên đường đi học về, đám nam sinh nghịch ngợm giật cặp sách của cô bé. Hạ Cảnh Sênh đang học cấp ba đạp xe ngang qua, lạnh lùng liếc mắt: Cút.
Diệp Sơ Tình ngước nhìn Hạ Cảnh Sênh với vẻ ngoài rất đẹp trai nhưng khí chất hơi lạnh lùng, mỉm cười để lộ lúm đồng tiền duyên dáng.
Hạ Cảnh Sênh bế cô bé ngồi lên gióng xe đạp: Cô út, mình về nhà thôi.
Năm xưa để chi viện xây dựng, mọi người từ khắp năm châu bốn bể tụ họp về đây. Nhà họ Hạ đến từ Bắc Kinh, cả nhà vô cùng cưng chiều Diệp Sơ Tình, còn cho cô bé đi học hát kịch.
Từ đó, trong khu tập thể náo nhiệt có thêm một cô đào nhỏ.
Trong ngoài khu tập thể có rất nhiều nữ sinh thầm thích Hạ Cảnh Sênh, họ thường cho Diệp Sơ Tình một gói bột ô mai để nhờ cô bé đưa thư tình.
Mỗi lần nhận thư, Hạ Cảnh Sênh đều bất lực, cuối cùng cũng chỉ cười: Đồ ăn vặt người ta cho em có ngon không.
Diệp Sơ Tình: Ngon ạ.
Thế là tốt rồi.
Cùng với việc cải tổ nhà máy, nhà họ Hạ trở về Bắc Kinh.
Diệp Sơ Tình bị mẹ ruột đón đi, cuối cùng cũng khôi phục trí nhớ. Lúc này cô mới biết mình đã xuyên sách. Hạ Cảnh Sênh là nhân vật tầm cỡ ở giới Bắc Kinh trong tương lai, thân thế ly kỳ, quyền cao chức trọng nhưng lại cô độc một mình.
Đợi đến khi Hạ Cảnh Sênh tìm được cô, cô đào nhỏ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Anh đưa cô về Bắc Kinh, dốc lòng chăm sóc, nhìn cô trở thành hạt giống tiềm năng của đoàn kịch, cũng nhìn bản thân mình từng bước đắm chìm.
Mọi người cứ tưởng hai người chỉ có tình anh em, nào ai biết Hạ Cảnh Sênh vốn tính tình lạnh nhạt lại có thể ôm lấy thân hình mềm mại thơm tho vào mỗi buổi sáng, dịu dàng hôn cho cô tỉnh giấc. Người đàn ông cọ má vào tóc cô, giọng trầm khàn: Vẫn thích gọi em là cô út hơn.
Category
Phim ngắn
Tags
đạt đen vlogs, văn đạt, chanh chanh

Ưu đãi nổi bật

Đang tải…